Tài Mệnh Tương Đố
“Video 59“
“Ngậm bồ hòn đắng cay thổn thức
Oan trái này kẻ trước người sau
Phủ quan mực chửa khô màu
Dấu son giá thú nát nhàu vì ai?
Bướm Trắng Hồi Xuân "buomtranghoixuan.blogspot.com" Thơ là tiếng nấc của trái tim, đỉnh cao thăng hoa của tâm hồn. Văn là lời tâm sự chân thành với tha nhân. Trước hết hãy thành thật với chính mình, rồi mới làm thơ và viết văn. Bút danh của tôi là Lu Hà thì đã sao. Suốt đời tôi làm thơ và viết văn chỉ có một bút danh duy nhất và một khuân mặt, một hình dạng duy nhất. Tôi đã công khai đăng ảnh mình. Nếu muốn trích dẫn thơ văn của tôi. Xin lưu ý ghi rõ ngày tháng năm, sáng tác.
Tài Mệnh Tương Đố
“Video 59“
“Ngậm bồ hòn đắng cay thổn thức
Oan trái này kẻ trước người sau
Phủ quan mực chửa khô màu
Dấu son giá thú nát nhàu vì ai?
Tài Mệnh Tương Đố
“Video 57“
Sinh đau lòng héo hon khi thấy căn nhà để cho Thúy Kiều ở đã trở thành tro bụi. Khi từ Vô Tích trở về Lâm Truy hàng tháng trời dòng để mong gặp lại Kiều thì chỉ là đống xương khô mà cha chàng đã thu nhặt những mảnh vụn còn xót lại và chôn cất tử tế. Sinh cũng nhờ thày đạo sĩ cầu đảo, dùng thần thông pháp thuật để dò la tông tích âm hồn nàng Kiều cũng biệt tăm. Thày còn quả quyết Thúy Kiều còn sống làm cho Sinh càng rầu rĩ bán tín bán nghi.
Tài Mệnh Tương Đố
“Video 55“
Nàng Kiều bị bọn tay sai trong phủ quan thượng thư bộ lại, dưới sự điều khiển của Hoạn bà và Hoạn Thư. Bọn ưng khuyển muốn lập công với chủ đã dùng thuyền lớn vượt biển từ Tích Giang đến thẳng Lâm Truy, nửa đêm đặc công đột kích bắt trói Thúy Kiều đánh thuốc mê và đưa về thẳng phủ quan lại bộ. khi đó quan lớn còn bận rộn việc triều đình không hề biết chuyện này đánh ghen này của đám đàn bà trong nhà. Nơi đây Kiều phải một phen mưa gió tan tành như cụ Nguyễn Du mô tả:
Tài Mệnh Tương Đố
“Video 53“
Vợ chồng cả một năm trời mới gặp lại nhau,Thúc Sinh cảm thấy vợ mình vẫn say xưa ân ái dạt dào như xưa, không có biểu hiện gì khác lạ nghi ngờ chàng có bồ nhí, vợ lẽ ở bên ngoài. Canh ba giờ tý vợ chồng cũng đã tăng được mấy ca, vẫn đạt được năng xuất chỉ tiêu đề ra theo nguyên lý đêm bảy ngày ba. Lòng Sinh thơi thới thênh thang vó ngựa cho phi nước kiệu bụi bay mù trời, mây trắng nhởn nhơ bay, mây của Sinh trời thắm của Sinh. Ngày đi đêm mộng ở các quán trọ dọc đường lúc thì Kiều, lúc thì Thư. Nhưng chắc chắn mơ thấy Kiều nhiều hơn.
Tài Mệnh Tương Đố
“Video 51“
Hồi ở Việt Nam tôi chỉ đọc truyện Kiều trích đoạn trong chương trình giảng văn cấp 3. Tôi chưa hề có tập truyện Kiều nào trong tay, cửa hàng sách không bày bán, thư viện cũng không có. Mãi sau này ở nước ngoài tôi mới copie truyện Kiều trên mạng Internet. Nhưng tôi thường nghe người ta hay ám chỉ những cô gái chanh chua đanh đá là máu Hoạn Thư nổi cơn tam bành. Tôi cứ nghĩ Hoạn Thư là người độc ác cay nghiệt, thuộc loại răng nanh mỏ đỏ. Nhưng khi đọc hết cả tập truyện Kiều đọc đi đọc lại nhiều lần và tôi mới vỡ lẽ ra Hoạn Thư không độc ác, chưa bao giờ thấy Hoạn Thư đánh đập cưỡng ép Kiều phải làm điều gì quá đáng đến luân thường đạo lý. Chỉ có Hoạn bà là đánh ghen thay cho con gái một lần và sau đó cho sang bên phủ Thúc Sinh hầu hạ tiểu thư. Hoạn Thư cũng kín đáo bảo vệ Kiều, cho Kiều ra chùa nhà chép kinh,rồi Kiều lấy trộm đồ bỏ trốn đi Hoạn Thư cũng không thèm đuổi bắt. Hoạn Thư oán hận chồng mình là chàng Thúc Sinh đã phụ bạc tình mình mà nàng dùng Kiều để đày đọa tâm hồn thể xác lương tâm Thúc Sinh là chính. Hoạn Thư muốn dày xéo trái tim Thúc Sinh để trả thù tình. Cho nên khi tả về nhân vật Hoạn Thư này cụ Nguyễn Du cũng có chừng mực, còn tôi cố gắng đào sâu thêm về tâm lý tính cách nhân vật Hoạn Thư mà tôi cho là rất phức tạp. Tôi mô tả nhiều tình tiết, có lẽ còn dài hơn cụ Nguyễn Du bằng lối thơ song thất lục bát.
Thơ Giang
Hoa và Lu Hà
Duyên Tàn….
Ngơ nhìn cánh nhạn xoải mình bay
Chỗ ấy đồi nghiêng cỏ mọc đầy
Gió thổi đò chao về ngõ mộng
Sông tràn sóng vỗ đẩy thuyền xoay
Tình hoang khói lãng hồn se lạnh
Nghĩa ảo mờ sương dạ héo gầy
Kiếp liễu hờn ai chùng dáng hạ
Duyên tàn huyễn giấc tủi sầu cay ...
Hoàng Hôn Trong Mắt Em
Hoàng hôn xa quá thật rồi
Cho em đứng đó bồi hồi nhớ thương
Đường đời, ôi! lắm vấn vương...
Tim em thổn thức tình tương tư sầu
Trích: “Đêm ơi đừng rẻ rúm trăng..
Đừng đay nghiến gió..đừng chằm vằm mưa.
Giống đời méo ghét tròn ưa..
Trăng thanh gió mát cho vừa lòng nhau..
“Cung Hờn…“- “Thảm Sầu Thêm“
Cung Hờn....
Những buổi thu hè mộng giấc êm
Quỳnh hương tỏa dáng đợi bên thềm
Trăng huyền thủy mộc điù hiu bóng
Dải núi ngân hà lạnh lẽo đêm
Chuốc cạn bầu thơ tình hỷ hữu
Lòng nâng chén ngọc thỏa bao niềm
Sao giờ vết rạn tim buồn rũ
Nghĩa hận cung hờn ái tủi thêm ...
Canh Tý Hẩm Hiu
Hai đưá tranh nhau một cái thủ
Tuân khoe văn hoạt Nghị văn già
Phen này đỗ rặt đầu gà
Bác Tuyên kia cũng thứ ba rốt phường
Bốc Cuả Trời
Đua chen vơ vét cuả dân
Nhờ thằng cộng sản Việt gian giưã đời
Rủ nhau đi hót cuả trời
Đang khi trời ngủ thì trời mới rơi
Tranh ăn kià lũ chuột giơi
Kiêu binh đại hoạ đười ươi lạc loài
Uống say trời ngủ mê hoài
Trời mà thức dậy bỏ đời nhà bay
Ai Khôn Ai Dại
Thiên hạ đua nhau khôn hay dại
Chẳng biết ai là kẻ dại khôn
Khôn nghề cờ bạc đâu ngoan
Văn chương có dại thế gian ngậm sầu
Hoạ Bắc Phương
hoạ thơ Trần Tế Xương: Đại Hạn
Hiểm hoạ bắc phương xã tắc trôi
Giang sơn cóc nhái nhảy lên ngồi
Duy trì thể chế còn sâu đỏ
Sài luật rừng hoang chẳng nước nôi
Lấn chiếm biển khơi gây sóng gió
Tượng đài xây cất chuyện xong rồi
Giống nòi Việt tộc làm sao thế
Hàng triệu con người chẳng khác tôi
Tết Nhà Nho Nghèo
Thiên hạ xác xơ còn đốt pháo
Nhân tình trắng dã dạ ngâm vôi
Không dưng xuân lại đến chơi
Nhờ trời đóng cưả cho tôi ngồi nhà
Phường Nhơ Nhuốc
Bấy lâu chơi với phường nhơ *
Quen nhìn nên chẳng biết dơ là gì?
Sọt quang bộ gắp rầm rì
Sớm khuya nào quản thầm thì nhỏ to
Trần Tế Xương là một con người đặc biệt. Có bộ óc và trái tim nhạy cảm của một thiên tài. Tài thơ cuả ông ngang ngửa với bà Hồ xuân Hương. Theo Lu Hà còn hơn cả cụ Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến một bực. Nhưng đáng tiếc học vị chỉ là một chàng tú tài vớt. Thật bất công vì thói đời kèn cưạ ghen tuông ích kỷ. Cũng giống như Tố Hữu cũng ghen tỵ với Nguyễn bính , Hồ Dzech và Hữu Loan. Còn Tản Đà đã chết từ lâu, nếu còn sống cũng chưa thoát khỏi bàn tay sắt và cái đầu ngu muội cuả anh chàng thi sĩ rởm Tố Hữu Uỷ viên bộ chính trị trung ương đảng. Vì cảm kích ông Trần Tế xương một nhân tài thật sự, nên Lu Hà tôi thích làm thơ thù tạc xướng vịnh về ông.
Huyền Trân Về Chiêm Quốc
Một bước chân đi một lỡ làng
Nỗi đau dân nước nỗi tình riêng
Vua cha chót hứa người Chiêm Quốc
Thuyền lỡ duyên đò đợi kiếp sang
Đồng Hồ Mặt Trời
Cảm xúc thơ Schiller bài 101
Tôi lăn trên mặt phẳng
Đi bộ không nghỉ ngơi
Gắn bó chẳng tách rời
Khoanh vùng trong yên tĩnh